sankhaudoinguoi.com

Văn hóa là gì?

Văn hóa theo nghĩa rộng được định nghĩa là tập hợp các hành vi đặc trưng và những hiểu biết của cộng đồng, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và bền vững theo thời gian.
Đề cập tới văn hóa nhằm giải thích sự đa dạng trong cá hành vi của tinh tinh, Whiten và Boesch đã liều mình sống giữa rừng xanh. Bởi theo nhiều nhà nhân chủng học và các triết gia, văn hóa là của riêng con người. Chính điều này phân biệt nó với hàng ngũ những con vật khác. Tuy vậy, theo các chuyên gia về động vật linh trưởng, tất cả những chứng cứ về sự tồn tại của một nền văn hóa nơi loài tinh tinh đều thống nhất: mỗi cộng đồng tinh tinh đều có những hành vi đặc trưng, bền vững, được truyền từ đời này sang đời khác mà không được ghi chép lại trong các gène.
Bốn đặc tính cũng gặp thấy ở một số loài chim. Loài chim ưng Ai Cập chẳng hạn. Chúng ngậm đá trong mỏ và thả rơi nhằm đập bể những cái trứng đà điểu vốn là thức ăn của chúng. Nơi một số loài chim dùng mỏ ngậm đá và sử dung như những chiếc búa.
ở mỗi loại chim, đó là tiếng hót thay đổi tùy theo nguồn gốc địa lý. Dĩ nhiên, những đa dạng văn hóa không nhiều bằng con người nhưng nó chứng tỏ rằng người thông minh homo sapiens không có độc quyền trong lãnh vực văn hóa. Phải chăng là rất bất ngờ khi biết rằng người anh em thân cận của mình là những chú khỉ tinh tinh?
(Theo Science & Vie Junior)
Thơ dự thi “Mối tình đầu của tôi”
Ngõ tiếng chim cây khế
Chợt thấy mình nôn nao như say
Khi một dáng thân quen
Chiều nay rẽ vào ngõ ấy
Vẫn lối ngõ có hoa vông đỏ cháy
Và tiếng chim cây khế cuối vườn
Phía chân trời
Trăng như mọc sớm hơn
Sau cơn mưa chiều vầng trăng tươi sáng quá
Vầng trăng chia xa một thời trai trẻ
Ngày anh về
Trăng gác mái đình xưa
Mẹ đã khuất
Em không chờ được nữa
Gió động rèm
Trăng sáng đầy ô cửa
Tưởng như em từ ngõ ấy sang nhà
Dẫu biết rằng em đã đi xa
Vẫn cứ tin chiều nay em lại về lối ngõ
Nơi có hoa vông cháy lên màu lửa
Và tiếng chim cây khế cuối vườn.
Vương Tùng Cương – Kiến thức ngày nay – Số 337 – Năm 1999
Kiếp sau
Về quê chớm tuổi mạ già
Lỡ dăn vụ cấy… Em ra ở chùa
Cành khô lá rụng sang mùa
Áo sa sương muối, khăn lừa gió đông,
Ngõ chùa đi sắc về không,
Thềm rêu đổ bóng ngô đồng liêu xiêu!
Lần đầu võng bén lời yêu 
Vầng trăng đêm ấy hoen chiều khói cay!
Chúng mình còn sống là may
Còn sâu kỷ niệm. Còn dày nhớ thương…
Đêm đêm lưng chẳng dính giường
Nhớ chông chênh võng trên đường Trường Sơn!
Tôi cô đơn. Người cô đơn
Lạnh nhà trộm nghĩ còn hơn ấm chùa!
Nhà tôi vách lá trăng lùa
Đợi em bát đũa bốn mùa gọi nhau…
Trăng rằm xưa khuyết nỗi đau
Người ơi ta hẹn kiếp sau lại rằm!
Lê Đình Chánh – Kiến thức ngày nay – Số 337 – Năm 1999
18/04/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *